Bài học đắt giá về sai lầm của tôi và cảm nhận cái “Lạnh” của Miền Trung…



Cảm nhận về cái “lạnh” của vùng bão miền Trung.

Tình cờ nhà Ngoại tôi có một hồ cá nhỏ, vì thời tiết trên Gia Lai khá là “lạnh”, thành ra cứ vài ngày là lại có một vài con cá chết vì “lạnh”. Mỗi khi nhìn vậy tôi cảm thấy thương mấy chú cá bé nhỏ và rồi lại gợi nhớ đến cảnh của những ngày đầu khi tôi mới vào tù ở đảo Quam (bị bắt ngày 7 tháng 2 năm 2013).

Đảo Quam (thuộc địa – căn cứ quân sự của Mỹ), là một nơi xa lạ với tôi, đất khách quê người – rồi ngôn ngữ tiếng Anh của tôi lúc ấy cũng không có nhiều – biết viết chứ nói thì rất tệ. Vì vậy tôi đã gặp rất nhiều khó khăn…Tôi nhớ những ngày tháng đầu rất là “lạnh” lẽo và đau khổ, tôi nhớ phải nằm dưới đất với một tấm vải mỏng mà người ta gọi là tấm chăn. Vì những người tù khác họ đã ở đây trước tôi và họ có quen biết, có tiếng nói với người quản tù, nên họ được cấp cho mền ấm, nệm êm và cái gối để lót đầu.

Địa thế vô cùng lợi hại của đảo Guam
Địa thế vô cùng hiểm trở của đảo Guam

Có những bữa “lạnh” tê người, tôi rung cầm cập, hai hàm răng đập vào nhau. Có nhiều khi nghĩ quẩn, chắc tự vẫn cho xong cuộc đời. Tuổi thân khóc vì sự ngu ngốc dẫn đến việc làm sai trái pháp luật, rồi trách mình vì sự kiêu ngạo và tính bướng bỉnh của mình. Thời gian đầu tôi cũng nhát lắm, vì tiếng Anh nói thì người ta không hiểu, vì giọng không chuẩn, thành ra tôi phải viết ra giấy rồi đưa cho người quản tù đọc – mỗi khi muốn hỏi cái gì.

Rồi chưa kể đến, có một lần tôi hỏi cảnh sát nếu có thể cho tôi bàn chải và kem đánh răng được không – họ bảo rằng đây là trại tù chứ có phải là khách sạn đâu, mà đòi hỏi nhiều vậy. Vì lúc ấy, tôi không có tiền để mua và cũng không quen biết ai ở đảo Quam. Cũng may mắn sao, có một người tù tốt bụng đã đưa cho tôi bàn chải đáng răng cũ và đã xài rồi của anh ấy – tuy là cũ và đã xài rồi nhưng tôi cảm thấy rất là quý trọng và biết ơn. Hoàn cảnh khó khăn cuộc sống làm cho chúng ta biết trân trọng cuộc sống này hơn.

Điều đó cho tôi nhận ra một điều rất đáng quý ở cuộc sống này đó chính là chúng ta nên yêu quý, biết ơn và trân trọng những gì mình đang có, dù là lớn hay nhỏ, dù là cũ hay mới và dù là sứt mẻ hay là nguyên vẹn. Vì bạn có biết không? có rất nhiều người tại thời điểm này, đang gặp rất nhiều khó khăn và đau khổ đấy bạn.

Tôi đã nhìn thấy, tôi đã nghe thấy và tôi đã đọc thấy những gì đang xảy ra với người dân ở vùng bão khu vực miền Trung, Việt Nam. Tôi cảm nhận được sự “lạnh” lẽo, sự cô đơn và đau khổ mà họ đang trải qua. Tôi cảm thấy buồn vì ngày xưa tôi ăn xài hoang phí và coi thường đời, tôi thành công lại không hiểu gì về đời, về tình yêu cho con người, và rồi lại không giúp ích được gì cho đời – thật là đáng trách làm sao.

Tôi nói vậy là cũng để cho những con người có tâm địa xấu xa hãy dừng lại những hành động sai trái, lừa đảo và vô tâm của mình – đừng lợi dụng tình trạng khó khăn của đại dịch Covid-19 và tình hình bão lụt của miền Trung nữa để chuộc lợi cho riêng bản thân mình. Mà hãy quay đầu và hướng một chút tình yêu cho những con người khốn khổ và đang rất cần sự giúp đỡ của mỗi chúng ta, dù là ít hay nhiều.

Rồi giờ đây, khi đã hiểu và nhận ra về ý nghĩa của cuộc sống, tôi lại không thể đóng góp, giúp được gì lớn cho xã hội cả – tôi chỉ biết khóc trong lòng và mong rằng một ngày nào đấy sớm thôi sẽ làm lại được theo con đường chính nghĩa để giúp được gì đấy cho đời, cho người và cho xã hội.

Đồng bào miền Trung ơi hãy cố lên, rồi cơn hoạn nạn sẽ qua. Mong rằng những ai mất của cải vật chất trong giai đoạn bão lụt này, hãy đừng buồn vì chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại được. Chỉ có mạng sống của con người là quan trọng nhất, nếu những ai mất đi người thân, bạn bè trong giai đoạn bão lụt này – thì tôi xin thành thật chia buồn cho sự mất mát và hãy yên tâm rằng tôi và trái tim của cả Việt Nam đang không ngừng cầu nguyện cho họ, mong cho sự bình an trong tâm hồn.

Và mong rằng bạn luôn sống tốt, vì người đã khuất của bạn, luôn mong bạn cố gắng tiếp tục sống một cách lạc quan – ý nghĩa nhất và tồn tại một cách yêu đời nhất.

Đừng bao giờ từ bỏ hi vọng, cảm thấy cô đơn hay “lạnh” lẽo nhé mọi người dân ở vùng bão khu vực miền Trung! Vì tôi đã hiểu và từng trải nghiệm hết những cái “lạnh” trong suốt hơn 7 năm qua. (07/02/2013 – 04/08/2020)

Mong mọi người dân Việt Nam hãy thể hiện tình yêu của mình để đóng góp tiền cứu trợ những nạn nhân ở vùng bão miền Trung, Việt Nam. Hãy gạt bỏ hết những sự suy nghĩ ích kỉ, sự dè dặt mà hãy tiến tới với một tình yêu thương, có ít góp ít, có nhiều góp nhiều – quan trọng là tình yêu và tấm lòng, dù chỉ là một gói mì mà thôi…

(P/S: Bài này mình viết vào ngày: 26-10-2020)



Bài Viết liên quan

Mạng Xã Hội

55,084FansLike
471FollowersFollow
23,364SubscribersSubscribe

Bài Viết Nổi Bật