Cảm ơn các “anh hùng” thầm lặng Việt Nam



Ngày 2 tháng 9 năm 2020, sau khi tôi thực hiện xong 29 ngày cách ly – ở khu vực cách ly Củ Chi – Bệnh viện Dã Chiến. Đây là một ngày đặc biệt và không thể quên trong đời tôi vì đây là ngày tôi chính thức được tự do hoàn toàn, và đặc biệt hơn ngày này cũng là một ngày lễ quan trọng “Ngày Quốc Khánh” của đất nước. Vậy là năm nay cũng sẽ là một cái Tết rất đáng để nhớ.

Hình chụp chung với một số anh em cách ly – trong ngày tự do 2 tháng 9 năm 2020. Hoàn thành việc cách ly và được trở về với gia đình.

Trở về nước từ Mỹ, ngày 4 tháng 8 năm 2020 – cảm giác phấn khích, vui mừng và không thể thốt lên lời. Được đặt chân vào sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, được nhìn thấy những người Việt và được nghe giọng nói tiếng Việt nhiều hơn. Cảm giác vui và lạ lẫm. Không thể khóc lên tiếng nữa – và trong lòng nghĩ rằng trời ơi “OMG” cuối cùng cũng đã trở về Việt Nam quê hương tôi. Vui mừng và hạnh phúc khi biết rằng, sau khi cách ly là mình có thể gặp lại gia đình và những người thân yêu bên cạnh.

Bài viết này là lời cảm ơn chân thành tới những người “anh hùng” thầm lặng của Việt Nam xinh đẹp chúng ta, đó là những bác sĩ, y tá và chiến sỹ bộ đội. Đặc biệt là tới tấm lòng và sự chăm sóc ân cần của những người “anh hùng” thầm lặng này ở khu vực cách ly Củ Chi – Bệnh viện Dã Chiến.

Một số hình ảnh ở khu vực cách ly Củ Chi – Bệnh viện Dã Chiến.

Giai đoạn tôi cách ly ở khu vực cách ly Củ Chi – Bệnh viện Dã Chiến, có chút may mắn là việc cách ly chưa áp dụng tính phí. Dù không có một phí nào phải trả, nhưng phải nói là từ những ngày đầu cách ly đến ngày tôi hoàn thành việc cách ly, tôi cùng với 29 người còn lại cũng từ Mỹ về – đều được những y tá và những chiến sỹ chăm sóc rất là tốt và chu đáo.

Cảm kích những vị bác sĩ, y tá và chiến sỹ bộ đội vì họ đối với tôi là những vị “anh hùng” thật sự – đặc biệt là trong thời kì đại dịch. Bởi vì họ phải rất là dũng cảm, biết hy sinh, và có 1 cái tâm rất lớn – có một y tá nói chuyện tâm sự với tôi rằng cô phải ở đây túc trực, có khi cô và những người khác phải trực cả đêm để chăm sóc những người cách ly. Và họ bị xa gia đình và rất là hạn chế tiếp xúc với người bên ngoài vì sự an toàn cho mọi người. Nhưng ánh mắt của cô y tá này luôn nở 1 nụ cười và sự lạc quan nhất định. Những y tá và chiến sỹ bộ đội ở đây rất là tốt bụng – ở chỗ là khi có một ai đó đói bụng vào buổi tối thì họ sẵn sàng mang mì gói hoặc mì ly tới.

Một buổi tối trời mưa, tôi nhớ nhà – ở khu cách ly.

Tôi phải công nhận chính phủ Việt Nam có sự chuẩn bị kĩ càng và đang giữ cho bệnh dịch Covid-19 trong sự kiểm soát rất là tốt. Và đồng thời cung cấp đầy đủ mọi thứ cho một người cách ly như: quần áo, dép, đồ ăn (nhắc tới đồ ăn mới nhớ, ở khu cách ly đồ ăn ngon cực kì ^.^), nước uống, và thuốc men…

Điều đặc biệt là ở khu cách ly tôi ở – có một anh chàng chiến sỹ bộ đội rất là tốt và nhiệt tình – mới đây anh chàng này xuất ngũ và có liên hệ với tôi. Rất là cảm động ở tấm lòng – tôi cũng bảo hãy giữ liên hệ và nếu gặp khó khăn gì thì tôi sẵn sàng giúp.

Ở khu cách ly tôi và những người cách ly được ăn uống rất là đầy đủ:

Điều tôi mong mỏi cầu nguyện và hi vọng cho đại dịch Covid-19 sẽ sớm qua đi, để chúng ta có thể trở lại một cuộc sống bình thường. Nhưng cũng vì đại dịch Covid-19 này, mà chúng ta có thể hiểu hơn về giá trị cuộc sống, về tình yêu con người xung quanh ta và sự trân trọng cho nhau. Covid-19 đối với tôi như là một “nút nhấn” dừng lại, với tất cả mọi người chúng ta – để chúng ta có thời gian ngẫm nghĩ về bản thân, để chúng ta có thêm tình yêu cho tất cả mọi người xung quanh ta mà không phân biệt một ai, và để chúng ta có thêm sự trân trọng cho thiên nhiên và cho vạn vật.

Một cảnh sinh hoạt của mấy anh em ở trong khu cách ly.

Covid-19 là một đại dịch, và điều chúng ta cần là một tình đoàn kết dân tộc và nói xa hơn là cả thế giới chúng ta là một, ở trên cùng một Trái Đất xinh đẹp – cùng nhau chúng ta sẽ mạnh hơn và đưa ra một giải pháp để diệt con vi rút độc hại này.

Lời cảm ơn chân thành tới: chính phủ Việt Nam đã cho tôi được trở về nước, được chăm tốt ở khu vực cách ly Củ Chi – Bệnh viện Dã Chiến. Tới tình yêu con người, sự dũng cảm và tấm lòng nhân ái của những vị bác sĩ, y tá và chiến sỹ bộ đội. Gia đình và những người thân yêu xung quanh đã và đang luôn hỗ trợ tôi với tất cả trái tim. Tôi vô cùng hạnh phúc ở hiện tại – vì giờ đây tôi được cống hiến cho nước nhà, cho cộng đồng, và cho xã hội với tất cả tài năng và niềm đam mê của tôi trong lĩnh vực an toàn thông tin. Không màng đến tiền bạc, địa vị và danh vọng như ngày nào. Tôi cảm thấy yên bình và tự do cả về thể xác lẫn tâm hồn! Cảm ơn đời vì tất cả…

Một số mốc đáng nhớ:

+ Từ 7/2/2013 đến 21/9/2019 là 6 năm, 7 tháng, 14 ngày kể từ ngày bắt đầu bị bắt, ở tù đến ngày tự do được thả - nhưng vì tình hình đại dịch mà không được trở về Việt Nam sớm. 
+ Từ 21/9/2019 đến 04/8/2020 là 10 tháng, 14 ngày bị kẹt lại bên Mỹ vì đại dịch Covid-19.
+ Từ 04/8/2020 đến 02/9/2020 là 29 ngày cách ly ở khu vực cách ly Củ Chi - Bệnh viện Dã Chiến.
+ Từ 02/9/2020 đến 27/1/2021 là 4 tháng, 25 ngày tự do - hạnh phúc bên gia đình và những người thân yêu.



Bài Viết liên quan

Mạng Xã Hội

55,084FansLike
471FollowersFollow
23,364SubscribersSubscribe

Bài Viết Nổi Bật